Những mẩu chuyện về Bác - Thời gian quý báu lắm
Tuy nhiên, theo dõi qua tác phẩm, hoạt động và sinh hoạt đời
thường, điều ta có thể thấy rõ cái mà Người ghét nhất, “ghét cay, ghét đắng,
ghét vào tận tâm” là các thói quan liêu, tham nhũng, xa hoa, lãng phí tiền bạc
và thời gian của nhân dân.
Ở một mức độ khác, thấp hơn, những người có điều kiện tiếp xúc
và làm việc với Bác Hồ, điều thấy rõ nhất là Bác rất khó chịu khi thấy cán bộ
làm việc không đúng giờ.
Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường
huấn luyện cán bộ Việt Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói
8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên
anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.
Trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí cấp tướng đến làm
việc với Bác sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, suối lũ, ngựa
không qua được. Bác bảo:
- Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ
hiệp đồng sai đi bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các
phương án, nên chú đã không giành được chủ động.
Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến
để bắt đầu cuộc họp. Bác hỏi:
- Chú đến chậm mấy phút?
- Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!
- Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500
người đợi ở đây.
Bác quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian của
người khác bấy nhiêu, vì vậy thường không bao giờ để bất cứ ai phải đợi mình.
Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em
trí thức, lúc đó đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Tin vui đến làm
náo nức cả lớp học, mọi người hồi hộp chờ đợi.
Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn
mưa dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời, hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng
xuýt xoa, tiếc rẻ: mưa thế này, Bác đến sao được nữa, trời hại quá.
Giữa lúc trời đang trút nước, lòng người đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp
học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng mưa ngàn, suối lũ:
- Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi!
Trong chiếc áo mưa ướt sũng nước, quần xắn đến quá đầu gối, đầu
đội nón, Bác hiện ra giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sướng của tất cả
mọi người.
Về sau, anh em được biết: giữa lúc Bác chuẩn bị đến thăm lớp thì
trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến
một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở
của Bác...
Nhưng Bác không đồng ý: “Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ,
đợi trời tạnh thì biết đến khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa
chịu ướt còn hơn để cho cả lớp học phải chờ uổng công!”.
Ba năm sau, giữa Thủ đô Hà Nội đang vào xuân, câu chuyện có thêm
một đoạn mới. Vào dịp Tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng
lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Ủy ban Hành chính thành phố để lên chúc tết
Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đường trời bỗng đổ mưa như trút. Giữa lúc mọi người còn
đang lúng túng thu xếp phương tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì
bỗng xịch, một chiếc xe đậu trước cửa. Bác Hồ từ trên xe bước xuống, cầm ô đi
vào, lần lượt bắt tay, chúc tết mỗi người, trong nỗi bất ngờ rưng rưng cảm động
của các đại biểu.
Comments
Posted On
04 18, 2008Posted By
một câu chuyện rèn luyện đạo đức cho lớp thanh niên ngày nay thời giờ thấm thoát thoi đưa nó đi đi mãi có chờ ai đâu
Posted On
11 29, 2008Posted By
Posted On
12 04, 2008Posted By
Chao anh !sap toi em co thi ke cau chuyen \"thoi gian quy bau lam\"nhung chua biet tim dau ra nguon goc xuat xu cau chuyen nay .Anh biet kho ,vui long giup em voi.Va neu co the em xin phep duoc nghe bai hoc ma anh rut ra tu cau chuyen cho ban than minh va cho tap the anh a!thank!
Posted On
12 04, 2008Posted By
Posted On
12 28, 2008Posted By
Anh ơi, anh giúp e với!!! Chả là em là đảng viên mới kết nạp và Chi bộ giao cho đảng viên mới làm phần này, tức là rút ra bài học qua câu chuyện kể về BÁc Hồ\" Thời gian quý báu lắm\". Nhưng em không biết phải diễn tả từ ngữ như thế nào. Anh giúp em và gợi ý cho em với. Nhé. Em cảm ơn anh nhiều
Posted On
02 19, 2009Posted By
Posted On
04 05, 2009Posted By
bài này hay lắm ! :D chỉ có đều mình còn non kém ko hỉu một số từ trong đây!:?: :?: :?:
Posted On
04 17, 2009Posted By
sap day truong em cung cho cac em viet cam nghi~ ve` bai` tho do\', nhugn em ko bik la`m cac\' anh co\' the~ goi. y de~ em lam dc ko a. neu dc thi cac\' anh goi~ wa email dum` em nha.Truoc tien cma on cac anh truoc. Chuc\' Cac\' Anh Manh Khoe Trong Cong Viec THANK
Posted On
04 23, 2009Posted By
sau khi em d0c xong em cung thay thich ve mau~ chuyen ne``` :s
Posted On
04 27, 2009Posted By
thoi gian la vo cung quy bau. ta co tien co the mua vang, bac, thuc an, nhung khong the mua thoi gian duoc.
Posted On
05 02, 2009Posted By
từ câu chuyện em rút ra dược rất nhiều bài học quý báu.Em có một thắc mắc là câu chuyện được in và xuất bản ở đâu?
Posted On
05 02, 2009Posted By
Posted On
07 06, 2009Posted By
Để em giúp anh nha. Câu chuyện này tác giả là Song Thành, trích trong quyển Những mẫu chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Em chỉ biết nhiêu đó thôi, xin anh và các bạn đừng chê. Nếu bạn nào biết thêm thì hãy gởi email về cho mình caube1993
Posted On
07 06, 2009Posted By
Câu chuyện “Thời gian quí báu lắm ”, từ trang 89 đến trang 91, quyển sách “một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh” do Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia phát hành năm 2007. Gồm 5 mẩu chuyện nhỏ về Bác. Câu chuyện thứ nhất: Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khoá V Trường Huấn luyện cán bộ Việt Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ là 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”. Câu chuyện thứ hai: Trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí cấp tướng đến làm việc với Bác sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, suối lũ, ngựa không qua được. Bác bảo: Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu?. Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phương án, nên chú đã không giành được chủ động. Câu chuyện thứ ba: Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Bác hỏi: - Chú đến chậm mấy phút? - Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ! - Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây. Câu chuyện thứ tư: Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em trí thức, lúc đó đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Tin vui đến làm náo nức cả lớp học, mọi người hồi hộp chờ đợi. Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn mưa dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời, hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng xuýt xoa, tiếc rẻ: mưa thế này, Bác đến sao được nữa, trời hại quá. Giữa lúc trời đang trút nước, lòng người đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng mưa ngàn, suối lũ: Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi! Trong chiếc áo mưa ướt sũng nước, quần xắn đến quá đầu gối, đầu đội nón, Bác hiện ra giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sướng của tất cả mọi người. Về sau, anh em được biết: giữa lúc Bác chuẩn bị đến thăm lớp thì trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác… Nhưng Bác không đồng ý: “Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì biết khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa chịu ướt còn hơn để cho cả lớp học phải chờ uổng công!”. Câu chuyện thứ năm: Vào dịp tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Uỷ ban Hành chính thành phố lên chúc tết Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đường, trời bỗng đổ mưa như trút. Giữa lúc mọi người còn đang lúng túng thu xếp phương tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì bỗng xịch, một chiếc xe đậu trước cửa. Bác Hồ từ trên xe bước xuống, cầm ô đi vào, lần lượt bắt tay, chúc tết mỗi người, trong nỗi bất ngờ rưng rưng cảm động của các đại biểu. Thì ra, thấy trời mưa to, thông cảm với khó khăn của ban tổ chức và không muốn các đại biểu vì mình mà vất vả, Bác chủ động, tự thân đến tại chỗ chúc tết các đại biểu trước. Ở câu chuyện thứ nhất, thứ hai và thứ ba, chúng ta thấy Bác rất nghiêm khắc với những người làm việc không đúng giờ. Không chỉ phê bình mà Người cũng chỉ ra rất rõ những hệ quả của thói quen làm việc không đúng giờ và tác hại của nó lớn như thế nào. Đến câu chuyện thứ tư, thứ năm, ta lại thật sự cảm động khi vị lãnh tụ sẵn sàng vượt cả mưa to, gió lớn để đến thăm hỏi, động viên giới trí thức; chúc tết các đại biểu đại diện cho tầng lớp nhân dân thủ đô để mọi người không phải chờ. Bác quí thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quí thời gian của người khác bấy nhiêu. Cho đến tận phút lâm chung, vẫn không quên dặn lại: “Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thời giờ và tiền bạc của nhân dân”.
Posted On
07 06, 2009Posted By
Posted On
07 08, 2009Posted By
Cám ơn anh, không giấu gì anh, em đang chuẩn bị đi kể câu chuyện này vào ngày 21-7, trong lúc tìm tài liệu thì gặp nên sẵn giúp gỡ rối thắc mắc giúp các bạn thôi mà. Hân hạnh làm quen cùng các bạn và anh tại anhchangdethuong.sky.vn nhé.
Posted On
07 14, 2009Posted By
Quote:
Posted On
07 18, 2009Posted By
Để mình giúp bạn nhé! Bài học: Qua câu chuyện trên, Bác đã để lại cho chúng ta những bài học vô cùng quí giá, đó là bài học nói đi đôi với làm, đã nói thì phải làm cho bằng được, phải có kế hoạch để thực hiện lời hứa của mình. Là ngưòi học sinh, phải sắp xếp thời gian học tập một cách hợp lý và có kế hoạch, bởi tiết kiệm thời gian, của cải vật chất là những việc làm thiết thực, cụ thể để mỗi người tự hoàn thiện chính mình, góp phần thực hiện tốt cuộc vận động \"học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM\" và còn góp phần tích cực xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh. Còn bạn muốn biết thêm thì có thể liên lạc với mình qua nickchat babyboy_noloved hoặc vào blog của mình anhchangdethuong.sky.vn sẽ giúp bạn được nhiều hơn. Chúc bạn thành công.
Posted On
08 11, 2009Posted By
Quote:Quote:
Posted On
08 11, 2009Posted By
Có bạn ThanhSang đã trả lời giúp bạn: Quote:
Posted On
09 01, 2009Posted By
Posted On
09 09, 2009Posted By
Posted On
10 02, 2009Posted By
[size=x-small][tại sao em hok thễ down load về được vậy cị?
Posted On
12 25, 2009Posted By
[color=red][/color][size=medium][/size] :P :kiss:
Posted On
01 20, 2010Posted By
Posted On
01 20, 2010Posted By
em rat thich bai nay
Posted On
01 20, 2010Posted By
:woohoo: hen ghe , minh tim duoc mot cai tieu su Bac Ho nay roi . Mai khoi bi co danh roi . Vui ghe !!!!!!!!!!!!!!! !!
Posted On
01 20, 2010Posted By
Quote:
Posted On
03 14, 2010Posted By
:P :idea: :( :silly: :pinch: :whistle: :huh: the thi hay qua nhi
Posted On
04 22, 2010Posted By
Posted On
06 25, 2010Posted By
Những mẩu chuyện về Bác - Thời gian quý báu lắm 19/03/2008 Sinh thời, Bác Hồ của chúng ta yêu cái gì nhất, ghét cái gì nhất? Kể cũng hơi khó trả lời cho thật chính xác, bởi ở ta không có thói quen “tự bạch” và kín đáo, ý nhị vốn là một đặc điểm của lối ứng xử phương Đông. Tuy nhiên, theo dõi qua tác phẩm, hoạt động và sinh hoạt đời thường, điều ta có thể thấy rõ cái mà Người ghét nhất, “ghét cay, ghét đắng, ghét vào tận tâm” là các thói quan liêu, tham nhũng, xa hoa, lãng phí tiền bạc và thời gian của nhân dân. Ở một mức độ khác, thấp hơn, những người có điều kiện tiếp xúc và làm việc với Bác Hồ, điều thấy rõ nhất là Bác rất khó chịu khi thấy cán bộ làm việc không đúng giờ. Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường huấn luyện cán bộ Việt Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”. Trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí cấp tướng đến làm việc với Bác sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, suối lũ, ngựa không qua được. Bác bảo: - Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phương án, nên chú đã không giành được chủ động. Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Bác hỏi: - Chú đến chậm mấy phút? - Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ! - Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây. Bác quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian của người khác bấy nhiêu, vì vậy thường không bao giờ để bất cứ ai phải đợi mình. Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em trí thức, lúc đó đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Tin vui đến làm náo nức cả lớp học, mọi người hồi hộp chờ đợi. Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn mưa dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời, hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng xuýt xoa, tiếc rẻ: mưa thế này, Bác đến sao được nữa, trời hại quá. Giữa lúc trời đang trút nước, lòng người đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng mưa ngàn, suối lũ: - Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi! Trong chiếc áo mưa ướt sũng nước, quần xắn đến quá đầu gối, đầu đội nón, Bác hiện ra giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sướng của tất cả mọi người. Về sau, anh em được biết: giữa lúc Bác chuẩn bị đến thăm lớp thì trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác... Nhưng Bác không đồng ý: “Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì biết đến khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa chịu ướt còn hơn để cho cả lớp học phải chờ uổng công!”. Ba năm sau, giữa Thủ đô Hà Nội đang vào xuân, câu chuyện có thêm một đoạn mới. Vào dịp Tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Ủy ban Hành chính thành phố để lên chúc tết Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đường trời bỗng đổ mưa như trút. Giữa lúc mọi người còn đang lúng túng thu xếp phương tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì bỗng xịch, một chiếc xe đậu trước cửa. Bác Hồ từ trên xe bước xuống, cầm ô đi vào, lần lượt bắt tay, chúc tết mỗi người, trong nỗi bất ngờ rưng rưng cảm động của các đại biểu. Thì ra, thấy trời mưa to, thông cảm với khó khăn của ban tổ chức và không muốn các đại biểu vì mình mà vất vả, Bác chủ động, tự thân đến tại chỗ chúc tết các đại biểu trước. Thật đúng là mối hằng tâm của một lãnh tụ suốt đời quên mình, chỉ nghĩ đến nhân dân, cho đến tận phút lâm chung, vẫn không quên dặn lại: “Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thời giờ và tiền bạc của nhân dân”. {moscomment}