Trang 1 trong tổng số 14 trang.
Chương 1: Tương Tư.
Anh ngồi bên cửa sổ, mắt đăm đăm nhìn về phía căn nhà đối diện. Cô gái ấy vẫn chưa ngủ, vẫn đứng lặng thinh bên ô cửa, đôi mắt hướng nhìn về phía nhà anh. Từ 1 tuần nay, Nguyên phát hiện ra một bí mật thú vị,tối nào cũng vậy, vào tầm giờ này, cô gái kì lạ ấy bước vào căn phòng trống, đứng lặng lẽ bên cửa sổ và nhìn thẳng về phía nhà anh.
Lúc đầu Nguyên chỉ thấy hơi kì kì, rồi dần dần bị cuốn hút không hay. Anh ở tầng 6, cô gái ấy luôn đứng ở căn phòng tầng 5, Anh biết cô sẽ khó mà phát hiện mình đang bị nhìn ở góc độ đấy,nhất là khi mỗi khi thấy cô xuất hiện, anh lại tắt đèn và ..ngắm trộm.
Cô gái ấy có đôi mắt to, làn da trắng mịn như sữa, mái tóc đen dài chấm lưng, cô hay mặc chiếc váy trắng, trông đầy vẻ mong manh và hư ảo, đôi khi anh cảm thấy mình đang lạc vào một câu chuyện liêu trai của Bồ Tùng Linh, vẻ bí ẩn của cô gái khiến mấy lần Nguyên định sang bên đó, nhưng rồi lại thôi. Có lần anh lân la dò hỏi thấy mẹ bảo phòng đó lạ lắm,từ lúc dọn đến bây giờ chẳng mấy khi mẹ gặp họ ra ngoài, và cũng chưa biết chủ nhân mới của nó là ai.Nguyên lại càng thêm hiếu kì. Cô gái kéo rèm,quay lưng và tắt đèn, Nguyên nhìn theo nuối tiếc, gương mặt ấy, hình bóng ấy đã theo anh vào cả trong giấc mơ, lắm lúc anh tự hỏi, chẳng lẽ mình tương tư?
Nhi kéo chăn lên cao cho đỡ lạnh, khẽ nhắm mắt mơ màng, đêm nào anh cũng thức thật khuya bên bàn làm việc, và đêm nào cô cũng đứng lặng lẽ nhìn cho đến khi anh tắt đèn, nhưng anh không hề ngước lên nhìn cô, dù chỉ một lần.Cô biết mình đã yêu, lần gặp gỡ ấy như một tiếng sét, anh đã quên,còn cô thì nhớ mãi, nhớ đến mức mua căn nhà này chỉ để được thấy anh mỗi ngày. Tiếng điện thoại vang lên làm cô tỉnh ngủ.
-Con nghe đây mẹ
-Hà Nội lạnh không con? Đã đi ngủ chưa?
-Dạ lạnh,con nằm chơi thôi chưa ngủ được
-Mẹ liên hệ với chỗ con muốn làm rồi, thứ. này đến gặp người ta nhé,mà người ta cứ thắc mắc là tại sao con chỉ thíc vị trí đấy trong khi con có thể làm việc ở nhiều vị trí tốt hơn.Mẹ cũng không hiểu nổi con.
-Lúc nào đó con sẽ nói chuyện với mẹ,giờ con chưa nói được.
-Uh,mà mẹ cũng không muốn tò mò,chỉ cần con cảm thấy vui là được, mà con thấy chân ổn chưa ?
-Dạ ổn rồi mà mẹ,bác sĩ đã chứng nhận đi chứng nhận lại với mẹ rồi mà,
-Uh,mà con ăn uống có đầy đủ không? Lần tới mẹ sang mà thấy gầy mẹ lôi sang đó.
Nhi bật cười. con biết rồi, sẽ chăm sóc cho bản thân thật tốt, năm nay con 26 rồi chứ bộ.
-Nhưng con mới chập chững ra xã hội, mẹ lo lắm, hay con sang với mẹ đi.
-Mẹ, con có cuộc sống riêng của con, dù sao con....Nhi ngập ngừng,cô không muốn nói hết câu khiến mẹ đau lòng, cô biết bà muốn bù đắp cho cô, nhưng với cô thế này là quá đủ.
-Được rồi, thôi,mẹ nhớ con quá nên nói vậy thôi,muộn rôi,con ngủ đi.
-Vâng, con chào mẹ,
Nhi cúp máy, rúc đầu vào chăn thầm nhớ lại, buổi tối hôm ấy đẹp như một giấc mơ, trong giấc mơ ấy, cô đã gặp chàng hoàng tử cho riêng mình.
Comments
Posted On
07 27, 2011Posted By
Minh thich nhung Cau Chuyen co doan ket dep.
Posted On
08 03, 2011Posted By
hay đấy chứ! ^^ ngộ ngộ, yêu yêu
Posted On
09 07, 2011Posted By
chua doc, de thu coi sao