Thơ hay

Đọc rồi đốt đi

Anh ơi, có nhớ cũng đành thôi!
Tình cũ yêu xưa đã hết rồi
Gia thất đôi bên giờ đã đủ
Câm lời, chớ nói để ngày trôi.

Hãy nhớ chôn tình đáy huyệt sâu
Hay mang thiêu đốt lỡ lầm đầu
Để cho nhân thế đừng rao rếu
Chỉ khóc riêng ta phút nguyện cầu.

Không hiểu vì sao gặp chị nhà
Hình như em sợ điềm gở xa
Có đêm em sợ chồng em nữa
Bạn cũ đừng nên hay ghé nhà!

Lỡ chuyện là xong anh nhớ chưa?
Tình xưa như thể trút mây mưa
Nay cho nắng bốc hơi tàn lệ
Kỹ lưỡng xưa nay chẳng có thừa!

Những tấm hình xưa mang đốt đi
Đừng riêng tư nữa để làm chi!
Không còn ân oán hay thù ghét
Chẳng cất làm tin, dọa dẫm gì!

Anh nhé tình xưa đã hết rồi
Sông dài kỷ vật thả cho trôi
Còn ôm ấp hãy ôm con cháu
Chuyện ấy vợ chồng em cũng thôi.

Nhưng nói rằng quên, anh dễ quên?
Không như đồ vật để sang bên
Không là thay thế cho người trước
Nỗi nhớ người xưa tựa trúng tên! …

Bao tháng năm rồi quên được đâu!
Chồng em đi vắng những đêm thâu
Nhớ chồng không nhớ, nhưng em nhớ
Một chiếc khăn thêu trong gối đầu.

Anh ơi, có nhớ cũng đành thôi!
Tình cũ yêu xưa đã hết rồi
Dẫu biết hết rồi sao tiếc nuối
Để người gần lắm lại xa xôi!

Nguyễn Phước Hưng

Bài mới hơn
Bài cũ hơn

LEAVE A REPLY

Security code
Refresh

Danh ngôn

Cái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : " Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn ". < V.HUGO >