Những cơn nắng mùa hè đổ dồn trên đôi chân trần nứt nẻ của tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi, nắng có phải là nơi thiêu đốt gió? Nắng làm cho những cơn gió trở nên bức bối và oi nồng. Tôi thở hồng hộc và cố kéo xe đi được nhanh nhất. Chân tôi nứt toác. Tựa hồ như máu đang rỉ ra từ những kẽ nứt đó.
Như một điều bình yêu, cuộc sống là chiến đấu dành bình yên cho dù đổ máu. Tôi đang làm công việc của một người đàn ông, kéo chiếc xe hàng sắt rỉ và cũ nát.
Tôi ko biết vì sao tôi phải kéo nó, có lẽ đó chỉ là một thói điên loạn của nỗi mất mát chớm thành. Tất cả đều hiện ra, như một sự thực mong manh mà ngay lúc này đây, tôi chưa thể nào chấp nhận.
Xe đồ chất chồng những nỗi nhớ cần phải vứt đi. Những nỗi nhớ và kỷ niệm ấy dày trong lòng tôi chưa một lần bám bụi.









